Post Top Ad
Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017
DOANH NHÂN VỚI TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI: “TRAO QUYỀN” ĐỂ NỐI TIẾP “THÀNH CÔNG”
Nếu chỉ dùng 2 từ để minh hoạ cho một trong những việc làm gắn liền với trách
nhiệm xã hội của doanh nghiệp, doanh nghiệp bạn sẽ chọn 2 từ nào?
Theo ông Tạ Minh Tuấn – Sáng lập, Chủ tịch của tổ chức Giáo dục khởi nghiệp YUP (YUP Education), thì đó là “trao quyền”. Để minh hoạ cho điều này, ông Tuấn chia sẻ: “Rất nhiều người muốn khởi nghiệp, nhưng khi chúng ta khởi một “cái nghiệp” thì rất có thể cái nghiệp đó sẽ trở thành
Theo ông Tạ Minh Tuấn – Sáng lập, Chủ tịch của tổ chức Giáo dục khởi nghiệp YUP (YUP Education), thì đó là “trao quyền”. Để minh hoạ cho điều này, ông Tuấn chia sẻ: “Rất nhiều người muốn khởi nghiệp, nhưng khi chúng ta khởi một “cái nghiệp” thì rất có thể cái nghiệp đó sẽ trở thành
Quan điểm cá nhân về các giải thưởng trong kinh doanh
Từ trước đến nay tôi rất cẩn trọng với các giải thưởng trong kinh doanh. Tôi
có quan điểm bất di bất dịch là giải thưởng nào cứ "đóng phí thì có giải" là tôi
không tham gia. Cho dù phí này có được thể hiện một cách khéo léo như thế nào đi
nữa, theo kiểu "hỗ trợ cho công tác tổ chức", tôi cũng không tham gia.
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017
Dạo này các em thế nào rồi?
Còn nhớ không anh đã từng nói rằng, một ngày nào đó, khi đã đi nhiều nơi và
ngắm nhìn thế giới này bằng con mắt của mình, anh sẽ cho các em xem bầu trời
đó?
bầu trời xanh thẵm ấy...
bầu trời của anh, dành cho các em
...
Các em biết không, anh vừa nhận ra rằng
sẽ không có một ngóc ngách nào trên cả thế giới này để anh có thể cho các em xem điều đó cả.
Vì nó không thuộc về trái đất này, theo một "định nghĩa" nào đó J
Nhưng nếu tiếp tục cuộc hành trình, một lúc nào đó biết đâu các em lại "chạm thấy" được nó, và khi đó, hãy nhớ về anh.
Kết nối với thế giới này bằng một trái tim trống rỗng. Sự thật có thể sẽ giết chết các em.
Vì để lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn em, em cần gặp một người nào đó cũng có trái tim giống như em. Em có hiểu không?
Những ngày này anh đã theo dấu chân của nhiều người. Anh muốn quan sát thế giới này trước, và rồi một lần nữa, sau khi "kỳ tích" được tạo ra. Anh sẽ nhìn lại thế giới này bằng trải nghiệm của mình khi đó. Chắc chắn sẽ rất thú vị đó.
Còn các em?
Không còn bị che phủ bởi bóng tối. Các em vẫn có thể... vui đùa dưới ánh mặt trời.
Bất kể em đang ở nơi đâu, luôn luôn có một nơi mà em thuộc về. Hãy tin anh, chẳng qua là, không phải lúc nào em cũng nhận ra được nơi đó đâu.
Anh hy vọng rằng chúng ta sẽ sớm được kết nối lại với nhau, khi em chạm vào khoảng khắc đó và nhìn thấy nó...
Một bầu trời làm lay động con tim của các em
TMT
2.2.2016
bầu trời xanh thẵm ấy...
bầu trời của anh, dành cho các em
...
Các em biết không, anh vừa nhận ra rằng
sẽ không có một ngóc ngách nào trên cả thế giới này để anh có thể cho các em xem điều đó cả.
Vì nó không thuộc về trái đất này, theo một "định nghĩa" nào đó J
Nhưng nếu tiếp tục cuộc hành trình, một lúc nào đó biết đâu các em lại "chạm thấy" được nó, và khi đó, hãy nhớ về anh.
Kết nối với thế giới này bằng một trái tim trống rỗng. Sự thật có thể sẽ giết chết các em.
Vì để lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn em, em cần gặp một người nào đó cũng có trái tim giống như em. Em có hiểu không?
Những ngày này anh đã theo dấu chân của nhiều người. Anh muốn quan sát thế giới này trước, và rồi một lần nữa, sau khi "kỳ tích" được tạo ra. Anh sẽ nhìn lại thế giới này bằng trải nghiệm của mình khi đó. Chắc chắn sẽ rất thú vị đó.
Còn các em?
Không còn bị che phủ bởi bóng tối. Các em vẫn có thể... vui đùa dưới ánh mặt trời.
Bất kể em đang ở nơi đâu, luôn luôn có một nơi mà em thuộc về. Hãy tin anh, chẳng qua là, không phải lúc nào em cũng nhận ra được nơi đó đâu.
Anh hy vọng rằng chúng ta sẽ sớm được kết nối lại với nhau, khi em chạm vào khoảng khắc đó và nhìn thấy nó...
Một bầu trời làm lay động con tim của các em
TMT
2.2.2016

Dạo này các em thế nào rồi?
KHỞI NGHIỆP, NHỮNG ĐIỀU KHÔNG CẦN ĐẾN TÀI NĂNG
Có rất nhiều người tài năng, nhưng không phải tất cả những người tài năng đều
thành công, thật ra có rất nhiều người trong số họ đã thất bại. Lần cuối cùng
bạn đọc báo và thấy báo chí khen ngợi một tài năng nhưng sau vài năm tài năng đó
“lặn mất tâm” là khi nào?
Tài năng không phải là một yếu tố then chốt quyết định sự thành công của bạn khi khởi nghiệp.
Khởi nghiệp là con đường khó nhằn. Khi mọi việc trở nên quá rối rắm, hãy quay trở lại với những nguyên tắc cơ bản. Sau đây là một vài trong số những điều giản dị, nhưng không phải ai cũng thấu hiểu và làm được.
1. Đúng giờ
Lần cuối bạn trễ giờ là khi nào? Cách đây 1 năm hay mới ngày hôm qua?
Tôi từng tham gia một chương trình hỗ trợ khởi nghiệp, theo mô hình mentor – mentee, các Start-up sẽ được cố vấn bởi những doanh nhân dày dặn kinh nghiệm hơn, nhưng điều khiến tôi trăn trở (mà lại không mấy ngạc nhiên) là ở buổi kết nối, gần như toàn bộ các Mentor đều có mặt đúng giờ, còn hơn một nửa các Start-up lại đi trễ giờ.
Dù đã hiểu những tình huống như vậy không có gì mới ở trong vốn sống của mình, nhưng tôi vẫn tự hỏi có chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy? Các Start-up bận rộn hơn cả Mentor và họ bận rộn đến nỗi không thể có mặt đúng giờ?
Ngày xưa khi khởi nghiệp, cứ mỗi 1 phút tôi sử dụng của người cố vấn để giúp tôi, tôi đã phải chuẩn bị 10 phút trước đó để có đầy đủ những thông tin, số liệu, kế hoạch, giải pháp đề xuất. Công thức ở đây là: (Thời gian bạn chuẩn bị cho cuộc gặp) = (Thời gian của cố vấn dành cho bạn) x 10 lần. Và hẳn nhiên, tôi hiểu rằng thời gian đó thay vì dùng để kiếm được hàng đống tiền, những cố vấn đã dành cho tôi vì họ muốn đóng góp tạo ra giá trị cho xã hội, tôi cần phải tôn trọng điều đó và đừng đi trễ, để họ bị lãng phí dù chỉ một phút nào.
Có lẽ bạn sẽ nghĩ rằng: “Đi trễ chỉ là một chuyện nhỏ, tôi vẫn là người tốt”, thế nhưng mà nếu cứ tiếp tục giữ nguyên cách hành xử như vậy, uy tín của bạn sẽ bị tổn thất, một lần thất tín vạn lần bất tin, ai sẽ dám làm ăn với những người kém uy tín đây? Ai sẽ muốn giúp đỡ những người đã tự hạ thấp giá trị của họ và không tôn trọng người khác?
Nếu không có nhiều người mong muốn bạn thành công, bạn sẽ không thể thành công. Văn hóa kinh doanh tại Việt Nam đã đủ tồi tệ, hãy là một phần của giải pháp và thay đổi từ bản thân mình, bằng một chi tiết đơn giản nhất: luôn đúng giờ.
2. Kiên trì
Một anh chàng nọ nhảy vào kinh doanh Soda, anh ta lập công ty và đặt tên sản phẩm của mình là 1 UP. Thất bại! Anh ta bắt đầu lại và đặt tên là 2 UP. Lại phá sản! Anh ta không từ bỏ, tiếp tục với cái tên 3 UP. Tiếp tục thất bại! Lần này là 4 UP. Rồi 5 UP. Và 6 UP. Vẫn thất bại!
Bằng nghị lực của mình, anh ta dấn thân một lần nữa với tên gọi 7 UP. Và ngày hôm nay chúng ta có loại nước ngọt 7 UP bán trên toàn thế giới.
7UP thành công rực rỡ sau 6 lần thất bại. Thế còn những người khác khởi nghiệp bao nhiêu lần thì thành công?
3 lần: Steven Spielberg (đạo diễn phim Công viên khủng long, 3 lần đoạt giải Oscar) bị trường Đại học Southern California từ chối. Sau đó, ông bỏ học và trở thành đạo diễn lừng danh thế giới.
25 lần: trước khi được xuất bản và thành công vang dội, quyển sách The 4 Hour Work Week của Tim Ferris bị các nhà xuất bản từ chối.
400 lần: các công ty của Richard Branson thất bại trước khi ông thành lập đế chế Vigin Galactic.
1.009 lần: Colonel Sanders – người sáng lập ra KFC bị từ chối khi ông chào bán công thức gà rán.
1.500 lần: Sylvester Stallone bị từ chối khi ông chào bán kịch bản bộ phim Rocky.
5.126 lần: James Dyson bị thất bại khi tạo ra máy hút bụi đầu tiên.
10.000 lần: Thomas Edison bị thất bại khi tạo ra bóng đèn điện đầu tiên.
Đặc điểm chung của tất cả những doanh nhân khởi nghiệp thành công: không bao giờ phản bội lại giấc mơ của mình.
3. Nỗ lực
Malcolm Gladwell – tác giả cuốn sách “Những kẻ xuất chúng” – chia sẻ về “Quy tắc 10,000 giờ”, theo đó bất kỳ một ai đã trở thành vĩ nhân đều đã từng đầu tư 10,000 giờ trong cuộc đời của mình để tập trung rèn luyện chuyên sâu về phương diện mà sau này họ sẽ được đánh giá là một chuyên gia ở đẳng cấp thế giới. Điều đó đúng với cả Bill Gates, những nhà sáng lập Google, cho đến The Beatles, Beethoven, hay Mozart…
Bạn đã sử dụng 10,000 giờ cho việc gì? Việc sử dụng 10,000 giờ vào trong đúng vòng tròn lợi thế cạnh tranh của bạn cũng là điều hết sức quan trọng. Cho dù bạn có tố chất của tài năng, nhưng nếu không được trui rèn, tài năng cũng trở nên vô nghĩa. Sự nỗ lực sẽ chấp cánh cho tài năng của bạn.
Đam mê + Nỗ lực + Chọn đúng lợi thế cạnh tranh = Tài năng
Tài năng + Khổ công = Thành công
Bill Gates nỗ lực đến 18 tiếng một ngày khi ông ấy khởi nghiệp. Ngày hôm nay sau khi đã thay đổi thế giới lần thứ 1 với Microsoft: đã từng có lúc mọi gia đình đều có PC và mọi PC đều cài hệ điều hành Windows. Ông ấy vẫn tiếp tục nỗ lực như vậy với một sứ mệnh khác: thay đổi thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn với các hoạt động xã hội và từ thiện.
Bill Gates được đánh giá là một thiên tài, nhưng ông ấy đã, đang, và sẽ nỗ lực mỗi ngày. Còn bạn thì sao? Nếu như tài năng của bạn không bằng Bill Gates, mà bạn còn không chịu nỗ lực bằng ông ấy, thì sự chênh lệch vị trí giữa bạn và Bill Gates ngày hôm nay có gì là không hợp lý? Và liệu ông trời có gì bất công với bạn hay không?
4. Vị tha
Vị tha ở đây không phải là tha thứ, mà là vị tha nhân, sống vì người khác mà hy sinh lợi ích của cá nhân mình.
Đã bao giờ bạn ở trong tình cảnh là một chủ doanh nghiệp khi Tết đến phải lo cho anh em công nhân viên đầu tiên, mọi người đều phải có lương có thưởng, đến đêm 30 Tết khi giải quyết hết cho mấy anh em về nhà ăn cái Tết vui cùng gia đình, trong túi bạn chẳng còn đồng nào? Bạn ngồi đó, đọc những mẫu tin về các doanh nghiệp khác đã không thể vượt qua được Tết năm nay, thầm nghĩ rằng mình còn may mắn hơn nhiều người, và bạn mỉm cười, một cách thanh thản…
Đã bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi, chán nản, sợ hãi, muốn bỏ cuộc, nhưng lại nhìn những người đồng đội xung quanh, nhìn những người nhân viên và công ăn việc làm của mấy mươi con người đang nuôi sống gia đình, bạn lại gắng gượng? Nhớ đến lý do mình bắt đầu, tinh thần trách nhiệm dâng cao, niềm đam mê rực sáng trở lại, và bạn lại có năng lượng để hành động.
Đã bao giờ bạn vì thực hiện một lời hứa với khách hàng nhưng có thể gây tổn hại nhất thời đến công ty, nhưng vì motto của doanh nghiệp là phụng sự khách hàng và mang lại điều có giá trị nhất cho họ, bạn vẫn sẵn lòng?
Đã bao giờ bạn không thể ngừng suy nghĩ về sứ mệnh mà Start-up của mình đang đi, rằng hãy thực tế, hãy nghĩ đến mô hình kinh doanh: làm sao để kiếm tiền, nhưng tiền chưa phải là thứ quan trọng nhất bây giờ, mà điều quan trọng là làm sao để phục vụ và mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho những người khách hàng của mình?
Nếu bạn muốn Co-founder nghĩ đến bạn và công ty, bạn phải nghĩ đến họ. Nếu bạn muốn nhân viên nghĩ đến khách hàng, bạn cũng hãy nghĩ cho nhân viên. Vị tha là một phẩm chất không thể thiếu để thắt chặt sợi dây thân ái giữa mọi người, giữa những người đồng sáng lập, giữa sếp và nhân viên, giữa công ty với khách hàng.
Một tuyên ngôn sứ mệnh của doanh nghiệp thật hoành tráng nhưng lại không hướng đến người khác, vì người khác, thì thật là vô nghĩa. Có ai đó đã nói rằng một cuộc sống vì người khác mới là cuộc đời đáng sống.
Và cuộc đời chỉ trở nên đáng sống ở thời điểm mà bạn tìm ra điều mình có thể chết vì nó.
#tmt
#khoinghiep
Tài năng không phải là một yếu tố then chốt quyết định sự thành công của bạn khi khởi nghiệp.
Khởi nghiệp là con đường khó nhằn. Khi mọi việc trở nên quá rối rắm, hãy quay trở lại với những nguyên tắc cơ bản. Sau đây là một vài trong số những điều giản dị, nhưng không phải ai cũng thấu hiểu và làm được.
1. Đúng giờ
Lần cuối bạn trễ giờ là khi nào? Cách đây 1 năm hay mới ngày hôm qua?
Tôi từng tham gia một chương trình hỗ trợ khởi nghiệp, theo mô hình mentor – mentee, các Start-up sẽ được cố vấn bởi những doanh nhân dày dặn kinh nghiệm hơn, nhưng điều khiến tôi trăn trở (mà lại không mấy ngạc nhiên) là ở buổi kết nối, gần như toàn bộ các Mentor đều có mặt đúng giờ, còn hơn một nửa các Start-up lại đi trễ giờ.
Dù đã hiểu những tình huống như vậy không có gì mới ở trong vốn sống của mình, nhưng tôi vẫn tự hỏi có chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy? Các Start-up bận rộn hơn cả Mentor và họ bận rộn đến nỗi không thể có mặt đúng giờ?
Ngày xưa khi khởi nghiệp, cứ mỗi 1 phút tôi sử dụng của người cố vấn để giúp tôi, tôi đã phải chuẩn bị 10 phút trước đó để có đầy đủ những thông tin, số liệu, kế hoạch, giải pháp đề xuất. Công thức ở đây là: (Thời gian bạn chuẩn bị cho cuộc gặp) = (Thời gian của cố vấn dành cho bạn) x 10 lần. Và hẳn nhiên, tôi hiểu rằng thời gian đó thay vì dùng để kiếm được hàng đống tiền, những cố vấn đã dành cho tôi vì họ muốn đóng góp tạo ra giá trị cho xã hội, tôi cần phải tôn trọng điều đó và đừng đi trễ, để họ bị lãng phí dù chỉ một phút nào.
Có lẽ bạn sẽ nghĩ rằng: “Đi trễ chỉ là một chuyện nhỏ, tôi vẫn là người tốt”, thế nhưng mà nếu cứ tiếp tục giữ nguyên cách hành xử như vậy, uy tín của bạn sẽ bị tổn thất, một lần thất tín vạn lần bất tin, ai sẽ dám làm ăn với những người kém uy tín đây? Ai sẽ muốn giúp đỡ những người đã tự hạ thấp giá trị của họ và không tôn trọng người khác?
Nếu không có nhiều người mong muốn bạn thành công, bạn sẽ không thể thành công. Văn hóa kinh doanh tại Việt Nam đã đủ tồi tệ, hãy là một phần của giải pháp và thay đổi từ bản thân mình, bằng một chi tiết đơn giản nhất: luôn đúng giờ.
2. Kiên trì
Một anh chàng nọ nhảy vào kinh doanh Soda, anh ta lập công ty và đặt tên sản phẩm của mình là 1 UP. Thất bại! Anh ta bắt đầu lại và đặt tên là 2 UP. Lại phá sản! Anh ta không từ bỏ, tiếp tục với cái tên 3 UP. Tiếp tục thất bại! Lần này là 4 UP. Rồi 5 UP. Và 6 UP. Vẫn thất bại!
Bằng nghị lực của mình, anh ta dấn thân một lần nữa với tên gọi 7 UP. Và ngày hôm nay chúng ta có loại nước ngọt 7 UP bán trên toàn thế giới.
7UP thành công rực rỡ sau 6 lần thất bại. Thế còn những người khác khởi nghiệp bao nhiêu lần thì thành công?
3 lần: Steven Spielberg (đạo diễn phim Công viên khủng long, 3 lần đoạt giải Oscar) bị trường Đại học Southern California từ chối. Sau đó, ông bỏ học và trở thành đạo diễn lừng danh thế giới.
25 lần: trước khi được xuất bản và thành công vang dội, quyển sách The 4 Hour Work Week của Tim Ferris bị các nhà xuất bản từ chối.
400 lần: các công ty của Richard Branson thất bại trước khi ông thành lập đế chế Vigin Galactic.
1.009 lần: Colonel Sanders – người sáng lập ra KFC bị từ chối khi ông chào bán công thức gà rán.
1.500 lần: Sylvester Stallone bị từ chối khi ông chào bán kịch bản bộ phim Rocky.
5.126 lần: James Dyson bị thất bại khi tạo ra máy hút bụi đầu tiên.
10.000 lần: Thomas Edison bị thất bại khi tạo ra bóng đèn điện đầu tiên.
Đặc điểm chung của tất cả những doanh nhân khởi nghiệp thành công: không bao giờ phản bội lại giấc mơ của mình.
3. Nỗ lực
Malcolm Gladwell – tác giả cuốn sách “Những kẻ xuất chúng” – chia sẻ về “Quy tắc 10,000 giờ”, theo đó bất kỳ một ai đã trở thành vĩ nhân đều đã từng đầu tư 10,000 giờ trong cuộc đời của mình để tập trung rèn luyện chuyên sâu về phương diện mà sau này họ sẽ được đánh giá là một chuyên gia ở đẳng cấp thế giới. Điều đó đúng với cả Bill Gates, những nhà sáng lập Google, cho đến The Beatles, Beethoven, hay Mozart…
Bạn đã sử dụng 10,000 giờ cho việc gì? Việc sử dụng 10,000 giờ vào trong đúng vòng tròn lợi thế cạnh tranh của bạn cũng là điều hết sức quan trọng. Cho dù bạn có tố chất của tài năng, nhưng nếu không được trui rèn, tài năng cũng trở nên vô nghĩa. Sự nỗ lực sẽ chấp cánh cho tài năng của bạn.
Đam mê + Nỗ lực + Chọn đúng lợi thế cạnh tranh = Tài năng
Tài năng + Khổ công = Thành công
Bill Gates nỗ lực đến 18 tiếng một ngày khi ông ấy khởi nghiệp. Ngày hôm nay sau khi đã thay đổi thế giới lần thứ 1 với Microsoft: đã từng có lúc mọi gia đình đều có PC và mọi PC đều cài hệ điều hành Windows. Ông ấy vẫn tiếp tục nỗ lực như vậy với một sứ mệnh khác: thay đổi thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn với các hoạt động xã hội và từ thiện.
Bill Gates được đánh giá là một thiên tài, nhưng ông ấy đã, đang, và sẽ nỗ lực mỗi ngày. Còn bạn thì sao? Nếu như tài năng của bạn không bằng Bill Gates, mà bạn còn không chịu nỗ lực bằng ông ấy, thì sự chênh lệch vị trí giữa bạn và Bill Gates ngày hôm nay có gì là không hợp lý? Và liệu ông trời có gì bất công với bạn hay không?
4. Vị tha
Vị tha ở đây không phải là tha thứ, mà là vị tha nhân, sống vì người khác mà hy sinh lợi ích của cá nhân mình.
Đã bao giờ bạn ở trong tình cảnh là một chủ doanh nghiệp khi Tết đến phải lo cho anh em công nhân viên đầu tiên, mọi người đều phải có lương có thưởng, đến đêm 30 Tết khi giải quyết hết cho mấy anh em về nhà ăn cái Tết vui cùng gia đình, trong túi bạn chẳng còn đồng nào? Bạn ngồi đó, đọc những mẫu tin về các doanh nghiệp khác đã không thể vượt qua được Tết năm nay, thầm nghĩ rằng mình còn may mắn hơn nhiều người, và bạn mỉm cười, một cách thanh thản…
Đã bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi, chán nản, sợ hãi, muốn bỏ cuộc, nhưng lại nhìn những người đồng đội xung quanh, nhìn những người nhân viên và công ăn việc làm của mấy mươi con người đang nuôi sống gia đình, bạn lại gắng gượng? Nhớ đến lý do mình bắt đầu, tinh thần trách nhiệm dâng cao, niềm đam mê rực sáng trở lại, và bạn lại có năng lượng để hành động.
Đã bao giờ bạn vì thực hiện một lời hứa với khách hàng nhưng có thể gây tổn hại nhất thời đến công ty, nhưng vì motto của doanh nghiệp là phụng sự khách hàng và mang lại điều có giá trị nhất cho họ, bạn vẫn sẵn lòng?
Đã bao giờ bạn không thể ngừng suy nghĩ về sứ mệnh mà Start-up của mình đang đi, rằng hãy thực tế, hãy nghĩ đến mô hình kinh doanh: làm sao để kiếm tiền, nhưng tiền chưa phải là thứ quan trọng nhất bây giờ, mà điều quan trọng là làm sao để phục vụ và mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho những người khách hàng của mình?
Nếu bạn muốn Co-founder nghĩ đến bạn và công ty, bạn phải nghĩ đến họ. Nếu bạn muốn nhân viên nghĩ đến khách hàng, bạn cũng hãy nghĩ cho nhân viên. Vị tha là một phẩm chất không thể thiếu để thắt chặt sợi dây thân ái giữa mọi người, giữa những người đồng sáng lập, giữa sếp và nhân viên, giữa công ty với khách hàng.
Một tuyên ngôn sứ mệnh của doanh nghiệp thật hoành tráng nhưng lại không hướng đến người khác, vì người khác, thì thật là vô nghĩa. Có ai đó đã nói rằng một cuộc sống vì người khác mới là cuộc đời đáng sống.
Và cuộc đời chỉ trở nên đáng sống ở thời điểm mà bạn tìm ra điều mình có thể chết vì nó.
#tmt
#khoinghiep

KHỞI NGHIỆP, NHỮNG ĐIỀU KHÔNG CẦN ĐẾN TÀI NĂNG
Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017
HOA NỞ CÓ ĐẸP KHÔNG?
Có người thích hướng dương, có người thích bách hợp.
Có người hoa nào cũng thích.
Chỉ cần ta chăm sóc chúng chu đáo, chúng sẽ nở rất đẹp.
Nhưng mà sắc đẹp không chỉ ở bên ngoài.
Cũng có những loài hoa không hề lộng lẫy.
Thế nhưng cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng cũng cố hết sức để nở hoa.
Nếu nhìn vào Sự quyết tâm đó. Chính là biểu hiện của cái đẹp.
Không nhận ra được cái đẹp là do không nhìn thấy được Sức sống đó.
Startup cũng vậy, có cái tốt, có cái chưa tốt.
Có cái thành công, có cái thất bại.
Nhưng chỉ cần Start-up đó cháy hết mình với ngọn lửa đam mê của mình.
Đó cũng là một vẻ đẹp tuyệt vời.
Hãy cảm nhận những khổ đau từ trong cuộc sống.
Trên cả cái đẹp, chính là nhìn ra được khát vọng sống mãnh liệt trong nó.
Trên cả làm giàu, chính là nhìn ra khát vọng được cống hiến cho cộng đồng của một Start-up.
Có người hoa nào cũng thích.
Chỉ cần ta chăm sóc chúng chu đáo, chúng sẽ nở rất đẹp.
Nhưng mà sắc đẹp không chỉ ở bên ngoài.
Cũng có những loài hoa không hề lộng lẫy.
Thế nhưng cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng cũng cố hết sức để nở hoa.
Nếu nhìn vào Sự quyết tâm đó. Chính là biểu hiện của cái đẹp.
Không nhận ra được cái đẹp là do không nhìn thấy được Sức sống đó.
Startup cũng vậy, có cái tốt, có cái chưa tốt.
Có cái thành công, có cái thất bại.
Nhưng chỉ cần Start-up đó cháy hết mình với ngọn lửa đam mê của mình.
Đó cũng là một vẻ đẹp tuyệt vời.
Hãy cảm nhận những khổ đau từ trong cuộc sống.
Trên cả cái đẹp, chính là nhìn ra được khát vọng sống mãnh liệt trong nó.
Trên cả làm giàu, chính là nhìn ra khát vọng được cống hiến cho cộng đồng của một Start-up.

HOA NỞ CÓ ĐẸP KHÔNG?
Học từ quá khứ, trân trọng hiện tại, hướng đến tương lai
Dịp Giỗ Tổ, chúng ta cùng hướng về cội nguồn, kết nối với cội nguồn thật sự
quan trọng. Như một người thầy của tôi dạy rằng: học từ quá khứ, trân trọng hiện
tại, hướng đến tương lai.
Với một người đã mắc rất nhiều sai lầm như tôi, từ trong công việc đến cả tình cảm và cuộc sống, thì tôi nhìn về quá khứ với đôi chút xốn xang, cảm nhận hiện tại với niềm hạnh phúc, và hướng đến tương lai với niềm hy vọng. Tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên mỗi khi mình lại có sự biến chuyển và còn có thể càng hoàn thiện hơn nữa.
Chương trình này trên HTV cũng đã lên sóng nên tôi chia sẻ lại. Cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đến ban biên tập đã cảm nhận, và thực hiện chương trình này có tính quá khứ - hiện tại - tương lai.
Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng 10 tháng 3
Dù ai Start Up hay... Out
Nhớ lại lý do vì sao bắt đầu!
Với một người đã mắc rất nhiều sai lầm như tôi, từ trong công việc đến cả tình cảm và cuộc sống, thì tôi nhìn về quá khứ với đôi chút xốn xang, cảm nhận hiện tại với niềm hạnh phúc, và hướng đến tương lai với niềm hy vọng. Tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên mỗi khi mình lại có sự biến chuyển và còn có thể càng hoàn thiện hơn nữa.
Chương trình này trên HTV cũng đã lên sóng nên tôi chia sẻ lại. Cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đến ban biên tập đã cảm nhận, và thực hiện chương trình này có tính quá khứ - hiện tại - tương lai.
Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng 10 tháng 3
Dù ai Start Up hay... Out
Nhớ lại lý do vì sao bắt đầu!

Học từ quá khứ, trân trọng hiện tại, hướng đến tương
lai
Điều hối tiếc nhất
Mình đã bay đến Thổ Nhĩ Kỳ và có mặt ở quảng trường nơi chỉ 1 tuần sau vụ nổ
bom rúng động. Đã bay từ Dubai đến Nga chỉ ít lâu trước khi vụ rơi máy bay thảm
khốc cùng tuyến bay.
Dạo này mỗi khi ngồi trên môt chuyến bay, mình hay tự hỏi bản thân một câu: "Nếu chuyến bay này có sự cố gì và nếu nó là chuyến bay cuối cùng? Có điều gì khiến mình hối tiếc hay không?"
Câu trả lời luôn rất thật: Đó là những điều mình đã chưa làm.
Nhưng phần tiếp theo mới là phần thú vị nhất.
Việc chưa kịp làm đó, có khi là ra phi trường vội quá mà quên ôm ba mẹ một cái. Hay chuyến bay gần đây nhất, là quên nhắn tin "anh yêu em" cho vợ trước khi ở độ cao 10.000m.
Đó tuy là những suy nghĩ thoáng qua nhưng lại in rất đậm. Dường như vào lúc đó, chỉ cần Đã làm được như vậy, mình đã cảm thấy rất vui lòng.
Nhưng điều ngạc nhiên là, điều khiến mình đau lòng nhất và nuối tiếc nhất, lại không phải là vì đại nghiệp còn chưa thành, giấc mơ còn dang dở. Dù mình yêu nó vô cùng, đam mê nó vô cùng.
Điều này có thể vì mình cũng đã sống rất hết mình rồi, mình đã sống với Ước mơ mỗi ngày rồi, nên mình không có gì phải nuối tiếc, kể cả khi nó thành hay chưa thành, thì mình cũng đã rất tận hưởng con đường đó rồi.
Hoặc cũng có thể vì, hoá ra những điều tưởng như nhỏ nhặt đó, mới thật sự quan trọng trong đời người.
Bởi ở giây phút đó, người ta không còn tự lừa dối bản thân và sống với những ảo ảnh nữa.
Còn bây giờ mình cũng đang chờ đi một chuyến bay, mình thấy một lát mình ngồi trên máy bay, nếu không chia sẻ mấy điều này và bày tỏ những cảm nhận này. Mình sẽ cảm thấy hối tiếc. Nên đó là lý do cho ra đời status này, hehe.
Mình yêu vợ, ba mẹ, gia đình.
And i love you, too
Dạo này mỗi khi ngồi trên môt chuyến bay, mình hay tự hỏi bản thân một câu: "Nếu chuyến bay này có sự cố gì và nếu nó là chuyến bay cuối cùng? Có điều gì khiến mình hối tiếc hay không?"
Câu trả lời luôn rất thật: Đó là những điều mình đã chưa làm.
Nhưng phần tiếp theo mới là phần thú vị nhất.
Việc chưa kịp làm đó, có khi là ra phi trường vội quá mà quên ôm ba mẹ một cái. Hay chuyến bay gần đây nhất, là quên nhắn tin "anh yêu em" cho vợ trước khi ở độ cao 10.000m.
Đó tuy là những suy nghĩ thoáng qua nhưng lại in rất đậm. Dường như vào lúc đó, chỉ cần Đã làm được như vậy, mình đã cảm thấy rất vui lòng.
Nhưng điều ngạc nhiên là, điều khiến mình đau lòng nhất và nuối tiếc nhất, lại không phải là vì đại nghiệp còn chưa thành, giấc mơ còn dang dở. Dù mình yêu nó vô cùng, đam mê nó vô cùng.
Điều này có thể vì mình cũng đã sống rất hết mình rồi, mình đã sống với Ước mơ mỗi ngày rồi, nên mình không có gì phải nuối tiếc, kể cả khi nó thành hay chưa thành, thì mình cũng đã rất tận hưởng con đường đó rồi.
Hoặc cũng có thể vì, hoá ra những điều tưởng như nhỏ nhặt đó, mới thật sự quan trọng trong đời người.
Bởi ở giây phút đó, người ta không còn tự lừa dối bản thân và sống với những ảo ảnh nữa.
Còn bây giờ mình cũng đang chờ đi một chuyến bay, mình thấy một lát mình ngồi trên máy bay, nếu không chia sẻ mấy điều này và bày tỏ những cảm nhận này. Mình sẽ cảm thấy hối tiếc. Nên đó là lý do cho ra đời status này, hehe.
Mình yêu vợ, ba mẹ, gia đình.
And i love you, too

Điều hối tiếc nhất
"HỌC KINH DOANH" TỪ NGƯỜI BÁN HÀNG RONG
Đầu Xuân nên mạn phép post một bài thư giãn, nhẹ nhàng, được viết nhân một
chuyến ra Hà Nội năm 2014 :- )
- (Mình – xuất hiện từ phía sau) Hôm nay bán xôi nhiêu đây?
- Hết hồn. Ăn đi anh (giơ ra)
- Cái gì đây?
- Nhãn đấy
- Thôi không ăn.
- Ăn đi em mời, có tính tiền đâu mà… [Biết tạo ra những khoảng khắc "Wow" cho khách hàng]
- Thì không ăn trái cây giờ này thôi chứ biết rồi (cười)
- Vậy để em làm xôi cho anh. [Đáp ứng ngay nhu cầu]
- Hôm nay ăn như hôm qua đi, trứng pate và xúc xích, nhưng làm mặn hơn một chút nhé, hôm qua hơi nhạt
- Vâng, hôm nay sẽ ngon hơn hôm qua. [Lắng nghe - Thấu hiểu - Thái độ tích cực - Không ngừng cải tiến]
- Ừ, phải hơn hôm qua chứ (nhảy phóc lên yên sau xe bán rong)
(5 giây trôi qua)
- (Mình) ông có vợ con gì chưa?
- Em 2 cháu rồi ạ
- Yên bề rồi à.
- Vâng
- Ông có hay vào Sài Gòn bán không?
- Mùa hè em vào đấy. Mùa rét em bán ở Hà Nội.
- Sao vậy?
- Mùa rét ở đây bán đắt hàng lắm.
- Tại sao?
- Em cũng chả biết nói sao. Em Đếm thấy thế. Chắc mùa đấy dễ ăn. [Biết tự thống kê để điều chỉnh chiến lược kinh doanh]
- Thế ông hay ra vào thế à?
- Em còn bán ở Campuchia nữa cơ.
- Vào trong Sài Gòn thì cũng chuyển cái xe này vào à (vỗ vào cái xe)
- Không, vào đó em có xe khác.
- Ghê ta, cứ như doanh nhân có chi nhánh ở khắp nơi (giọng dzui)
- Trong đó em bán bắp anh ạ. Sài Gòn thì mùa nào bán cũng được. Nhưng mùa rét bán ngoài này kiếm được nhiều hơn. [Biết chọn phân khúc mục tiêu]
- Vợ con ông thì sao?
- Em đi một mình thôi, vợ con đi cùng chi cho cực.
- Ông có tương ớt không?
- Có nhưng mà lúc nãy công an dí nên làm rớt cán nát bét rồi. [Hãy cho khách hàng lý do để thông cảm]
- Đứng ở đây có bị công án dí không?
- Có chứ anh. Nhưng em lo rồi. Mỗi tháng 300 ngàn.
- Lo với ai?
- Công an phường anh ạ [Biết đối tượng cần "quan hệ"]
- Lo rồi thì sao còn bị dí?
- Thì họ đến, không lẽ mình đứng yên hả anh?
- À, vậy là đi tuần thì vẫn phải đi, có điều cho mình chạy chứ gì?
- Vâng, có lệ thôi mà anh, có điều vẫn phải khẩn trương… [Làm kinh tế nhưng biết lợi dụng các chính sách của nhà nước]. Của anh xong rồi.
- Oke, hôm nay đưa ông đầy đủ, 25
- Thôi anh cứ đưa 20, anh em mình vui là chính mà
- Thì vui là chính nhưng mà tui ra đây ủng hộ ông là mười (gửi 30 luôn coi sao!!!)
- Em đàng hoàng mà, cứ thế này thôi (đưa lại tờ 10 ngàn không nhận)
- Nhận đi chứ (cương quyết)
- Thôi (cương quyết x 2) [Khuyến mãi, cho khách hàng "mê đắm" - bỏ con tép bắt con tôm... hùm]
- Uh, thế vô Sài Gòn thì tìm ông ở đâu?
- Anh cứ ra Hồ Con Rùa. Đó là địa bàn của em. [Buôn có bạn - Bán có phường - biết tận dụng "không gian thương hiệu ẩm thực" có sẵn]
- Quên hỏi ông tên gì?
- Em là Hùng.
- Ra đó hỏi Hùng có ai biết không?
- Cuộc đời em sang trang là nhờ Sài Gòn đấy, địa bàn của em mà. Công an phường ai chả biết em [Thương hiệu cá nhân]
- Ghê vậy à?
- Anh cứ lên Google search bắp xào hồ con rùa là có em [Đoạn này hơi ảo - các bạn troẻ đừng học tập]
- Vậy là tui được dzinh dzự tiếp chuyện doanh nhân hàng rong nổi tiếng : )
- (cười)
- Mai đói bụng lại phiền ông đấy nhé (vẫy tay ra về)
Người nông dân sau đó quyết định sẽ ăn xôi khuya ở đây trong 4 đêm ở Hà Nội.
HN, 25/08/2014
Tạ Minh Tuấn
P.S: Hình ảnh chỉ mang tính chất... minh hoạ :-)
- (Mình – xuất hiện từ phía sau) Hôm nay bán xôi nhiêu đây?
- Hết hồn. Ăn đi anh (giơ ra)
- Cái gì đây?
- Nhãn đấy
- Thôi không ăn.
- Ăn đi em mời, có tính tiền đâu mà… [Biết tạo ra những khoảng khắc "Wow" cho khách hàng]
- Thì không ăn trái cây giờ này thôi chứ biết rồi (cười)
- Vậy để em làm xôi cho anh. [Đáp ứng ngay nhu cầu]
- Hôm nay ăn như hôm qua đi, trứng pate và xúc xích, nhưng làm mặn hơn một chút nhé, hôm qua hơi nhạt
- Vâng, hôm nay sẽ ngon hơn hôm qua. [Lắng nghe - Thấu hiểu - Thái độ tích cực - Không ngừng cải tiến]
- Ừ, phải hơn hôm qua chứ (nhảy phóc lên yên sau xe bán rong)
(5 giây trôi qua)
- (Mình) ông có vợ con gì chưa?
- Em 2 cháu rồi ạ
- Yên bề rồi à.
- Vâng
- Ông có hay vào Sài Gòn bán không?
- Mùa hè em vào đấy. Mùa rét em bán ở Hà Nội.
- Sao vậy?
- Mùa rét ở đây bán đắt hàng lắm.
- Tại sao?
- Em cũng chả biết nói sao. Em Đếm thấy thế. Chắc mùa đấy dễ ăn. [Biết tự thống kê để điều chỉnh chiến lược kinh doanh]
- Thế ông hay ra vào thế à?
- Em còn bán ở Campuchia nữa cơ.
- Vào trong Sài Gòn thì cũng chuyển cái xe này vào à (vỗ vào cái xe)
- Không, vào đó em có xe khác.
- Ghê ta, cứ như doanh nhân có chi nhánh ở khắp nơi (giọng dzui)
- Trong đó em bán bắp anh ạ. Sài Gòn thì mùa nào bán cũng được. Nhưng mùa rét bán ngoài này kiếm được nhiều hơn. [Biết chọn phân khúc mục tiêu]
- Vợ con ông thì sao?
- Em đi một mình thôi, vợ con đi cùng chi cho cực.
- Ông có tương ớt không?
- Có nhưng mà lúc nãy công an dí nên làm rớt cán nát bét rồi. [Hãy cho khách hàng lý do để thông cảm]
- Đứng ở đây có bị công án dí không?
- Có chứ anh. Nhưng em lo rồi. Mỗi tháng 300 ngàn.
- Lo với ai?
- Công an phường anh ạ [Biết đối tượng cần "quan hệ"]
- Lo rồi thì sao còn bị dí?
- Thì họ đến, không lẽ mình đứng yên hả anh?
- À, vậy là đi tuần thì vẫn phải đi, có điều cho mình chạy chứ gì?
- Vâng, có lệ thôi mà anh, có điều vẫn phải khẩn trương… [Làm kinh tế nhưng biết lợi dụng các chính sách của nhà nước]. Của anh xong rồi.
- Oke, hôm nay đưa ông đầy đủ, 25
- Thôi anh cứ đưa 20, anh em mình vui là chính mà
- Thì vui là chính nhưng mà tui ra đây ủng hộ ông là mười (gửi 30 luôn coi sao!!!)
- Em đàng hoàng mà, cứ thế này thôi (đưa lại tờ 10 ngàn không nhận)
- Nhận đi chứ (cương quyết)
- Thôi (cương quyết x 2) [Khuyến mãi, cho khách hàng "mê đắm" - bỏ con tép bắt con tôm... hùm]
- Uh, thế vô Sài Gòn thì tìm ông ở đâu?
- Anh cứ ra Hồ Con Rùa. Đó là địa bàn của em. [Buôn có bạn - Bán có phường - biết tận dụng "không gian thương hiệu ẩm thực" có sẵn]
- Quên hỏi ông tên gì?
- Em là Hùng.
- Ra đó hỏi Hùng có ai biết không?
- Cuộc đời em sang trang là nhờ Sài Gòn đấy, địa bàn của em mà. Công an phường ai chả biết em [Thương hiệu cá nhân]
- Ghê vậy à?
- Anh cứ lên Google search bắp xào hồ con rùa là có em [Đoạn này hơi ảo - các bạn troẻ đừng học tập]
- Vậy là tui được dzinh dzự tiếp chuyện doanh nhân hàng rong nổi tiếng : )
- (cười)
- Mai đói bụng lại phiền ông đấy nhé (vẫy tay ra về)
Người nông dân sau đó quyết định sẽ ăn xôi khuya ở đây trong 4 đêm ở Hà Nội.
HN, 25/08/2014
Tạ Minh Tuấn
P.S: Hình ảnh chỉ mang tính chất... minh hoạ :-)

"HỌC KINH DOANH" TỪ NGƯỜI BÁN HÀNG RONG
Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017
Cảm nhận học viên Đinh Triều Dương
Hello Yuppies, Mình là Yuppie Đinh Triều Dương biệt hiệu mà mọi người trong
quá học vẫn yêu quý gọi mình là RÂU ĐEN.
Quyết định tham gia khóa học này là một quyết định mang tính bước ngoặt có lẽ đã và đang thay đổi lối mòn mà mình đã bước đi trong suốt hơn 1 năm qua. Trước đây mình làm kinh doanh hay bất cứ dự án nào bằng sự cảm tính cũng như những kỹ năng lẻ tẻ
Quyết định tham gia khóa học này là một quyết định mang tính bước ngoặt có lẽ đã và đang thay đổi lối mòn mà mình đã bước đi trong suốt hơn 1 năm qua. Trước đây mình làm kinh doanh hay bất cứ dự án nào bằng sự cảm tính cũng như những kỹ năng lẻ tẻ
Cảm nghĩ học viên Dinh Tuấn Anh
CHUYỆN NHỎ
Sáng nay là một buổi sáng rất kỳ lạ với tôi. Không có sự mệt mỏi của 3 đêm thiếu ngủ ngược lại tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng và năng lượng đó đã giúp tôi làm việc hiệu quả tới tận cuối chiều. Vẫn buổi sáng như mọi hôm mà sao tôi thấy bầu trời tươi sáng đến thế. Vẫn con đường cũ tôi không cảm thấy trật chội và tôi thấy nhiều bạn đồng hành. Mọi thứ chỉ là “chuyện nhỏ”.
Sáng nay là một buổi sáng rất kỳ lạ với tôi. Không có sự mệt mỏi của 3 đêm thiếu ngủ ngược lại tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng và năng lượng đó đã giúp tôi làm việc hiệu quả tới tận cuối chiều. Vẫn buổi sáng như mọi hôm mà sao tôi thấy bầu trời tươi sáng đến thế. Vẫn con đường cũ tôi không cảm thấy trật chội và tôi thấy nhiều bạn đồng hành. Mọi thứ chỉ là “chuyện nhỏ”.
Cảm nghĩ học viên Đỗ Hoàng Vũ
THẦY ĐÃ TRAO ĐI NGỌN LỬA ĐỂ NGỌN LỬA ẤY CHÁY MÃI MUÔN ĐỜI.
Bây giờ là gần 5h sáng ngày 1/3, tức là 2 ngày sau khi trở về từ hành trình khởi nghiệp X- Startup. Hơn 30 người bạn may mắn mà tôi có duyên hội ngộ, chỉ riêng việc đó thôi đã đủ để tôi cảm thấy biết ơn YUP và thầy rất nhiều. Những gì xảy ra trong 3 ngày vừa rồi như một giấc mơ vậy. Tôi đang đọc lại và cảm nhận từng chút một để không quên mất những điều tuyệt vời đó.
Bây giờ là gần 5h sáng ngày 1/3, tức là 2 ngày sau khi trở về từ hành trình khởi nghiệp X- Startup. Hơn 30 người bạn may mắn mà tôi có duyên hội ngộ, chỉ riêng việc đó thôi đã đủ để tôi cảm thấy biết ơn YUP và thầy rất nhiều. Những gì xảy ra trong 3 ngày vừa rồi như một giấc mơ vậy. Tôi đang đọc lại và cảm nhận từng chút một để không quên mất những điều tuyệt vời đó.
Cảm nghĩ học viên Sở Đỗ Văn
SỐ 3
Số 3 là số chia xa và 3 cũng là thời gian khoá học X-StartUp thứ 2 trong năm 2017. Ba ngày học tập cùng mọi người mình đã học tập được rất nhiều từ thầy và mọi người, những kinh nghiệm về kỹ năng, cách ứng sử, cách làm việc teamwork, những yếu tố cần có của một leader....
Số 3 là số chia xa và 3 cũng là thời gian khoá học X-StartUp thứ 2 trong năm 2017. Ba ngày học tập cùng mọi người mình đã học tập được rất nhiều từ thầy và mọi người, những kinh nghiệm về kỹ năng, cách ứng sử, cách làm việc teamwork, những yếu tố cần có của một leader....
Cảm nghĩ học viên Đỗ Khắc Trung
Xin chào cộng đồng khởi nghiệp Việt Nam Yuppies.
1. Tôi là Đỗ Khắc Trung thành viên lớp X StartUp Hà Nội 2/2017. Biệt danh của tôi là Trung Omaha (Omaha là thành phố nơi chứng kiến sự sinh ra và lớn lên của Warren Buffett - nhà đầu tư huyền thoại người Mỹ). Mơ ước của tôi là tạo ra 1 Omaha thứ
1. Tôi là Đỗ Khắc Trung thành viên lớp X StartUp Hà Nội 2/2017. Biệt danh của tôi là Trung Omaha (Omaha là thành phố nơi chứng kiến sự sinh ra và lớn lên của Warren Buffett - nhà đầu tư huyền thoại người Mỹ). Mơ ước của tôi là tạo ra 1 Omaha thứ
Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017
Cảm nhận học viên Tien Le
Xin chào cộng đồng khởi nghiệp Việt Nam Yuppies.
Tôi là Lê Văn Tiến thành viên lớp X StartUp Hà Nội 2/2017.
Khóa học mới kết thúc, cũng không cần phải viết về cảm xúc nữa vì tên cái tên thầy Tạ Minh Tuấn (TMT) và các ban đã nói lên tất cả.
Điều duy nhất tôi có thể làm là đọc lại và ghi lại những gì tôi đã ghi chép được trong 3 ngày qua. Vì thực sự tôi đang bị " đơ"
Những chia sẻ của Thầy Tạ Minh Tuấn thật tuyệt vời, các cá nhân trong lớp cũng rất đặc biệt, và tôi phải học từ thầy, từ các bạn rất nhiều.
Sáng nay tôi đã dùng lại tại chữ "DÁM" cho người khởi nghiệp.
Có một chi tiết rất hay trong lớp khi mà mọi người bầu Lớp trưởng.
Chúng tôi phải bầu lên 1 lớp trưởng từ 4 ứng viên, qua các hoạt động tương tác và chia sẻ thì tất cả 4 ứng viên đều xứng đáng.
Tới lượt ứng viên Duy Anh lên bục để phát biểu.
Duy Anh cầm mic và nói " Yêu cầu mọi người đặt tay phải lên ngực cùng em, ngẩng mặt lên, mặt nhắm lại trong 2 phút"
Sau hai phút Duy Anh nói " Chắc mọi người đã hiểu những gì em nói từ con tim của mình"
Thật bất ngờ! Ứng viên chẳng nói gì cả.
Bất ngờ hơn Duy Anh đã trở thành Lớp Trưởng với 14 phiếu ( tổng số 31 phiều)
Tôi thấy đây là ví dụ thú vị của từ "DÁM" mà thầy đã chia sẻ với những người khởi nghiệp cần phải có.
Duy Anh đã DÁM thay đổi cách làm ( các ứng viên khác phát biểu cam kết, hành động để giữ liên lạc cho lớp)
Duy Anh đã DÁM nhận trách nhiệm với lớp.
Duy Anh đã DÁM hành động mặc dù Duy Anh còn khá trẻ trong lớp, và hành động ngược lại với các ứng viên khác.
Duy Anh đã DÁM nhận rủi ro, có thể là mất thời gian hơn một chút.
Một ứng người trẻ tuổi mà đặt tay lên trái tim và DÁM hành động, tôi tin bạn ấy sẽ làm được những gì bạn ấy muốn.
Tôi đang loay hoay tìm điểm khởi đầu cho Hành Trình của mình nhưng tôi cũng DÁM. Tôi coi đây là sự cam kết của bản thân mình.
Cảm ơn Thầy Tạ Minh Tuấn, các bạn trong lớp cùng tất cả Yuppies Việt Nam.
Thầy tuyệt vời, các bạn cũng tuyệt vời.
Trân trọng!
Lê Văn Tiến
" Make Vietnam a Better place to Live"
Tôi là Lê Văn Tiến thành viên lớp X StartUp Hà Nội 2/2017.
Khóa học mới kết thúc, cũng không cần phải viết về cảm xúc nữa vì tên cái tên thầy Tạ Minh Tuấn (TMT) và các ban đã nói lên tất cả.
Điều duy nhất tôi có thể làm là đọc lại và ghi lại những gì tôi đã ghi chép được trong 3 ngày qua. Vì thực sự tôi đang bị " đơ"
Những chia sẻ của Thầy Tạ Minh Tuấn thật tuyệt vời, các cá nhân trong lớp cũng rất đặc biệt, và tôi phải học từ thầy, từ các bạn rất nhiều.
Sáng nay tôi đã dùng lại tại chữ "DÁM" cho người khởi nghiệp.
Có một chi tiết rất hay trong lớp khi mà mọi người bầu Lớp trưởng.
Chúng tôi phải bầu lên 1 lớp trưởng từ 4 ứng viên, qua các hoạt động tương tác và chia sẻ thì tất cả 4 ứng viên đều xứng đáng.
Tới lượt ứng viên Duy Anh lên bục để phát biểu.
Duy Anh cầm mic và nói " Yêu cầu mọi người đặt tay phải lên ngực cùng em, ngẩng mặt lên, mặt nhắm lại trong 2 phút"
Sau hai phút Duy Anh nói " Chắc mọi người đã hiểu những gì em nói từ con tim của mình"
Thật bất ngờ! Ứng viên chẳng nói gì cả.
Bất ngờ hơn Duy Anh đã trở thành Lớp Trưởng với 14 phiếu ( tổng số 31 phiều)
Tôi thấy đây là ví dụ thú vị của từ "DÁM" mà thầy đã chia sẻ với những người khởi nghiệp cần phải có.
Duy Anh đã DÁM thay đổi cách làm ( các ứng viên khác phát biểu cam kết, hành động để giữ liên lạc cho lớp)
Duy Anh đã DÁM nhận trách nhiệm với lớp.
Duy Anh đã DÁM hành động mặc dù Duy Anh còn khá trẻ trong lớp, và hành động ngược lại với các ứng viên khác.
Duy Anh đã DÁM nhận rủi ro, có thể là mất thời gian hơn một chút.
Một ứng người trẻ tuổi mà đặt tay lên trái tim và DÁM hành động, tôi tin bạn ấy sẽ làm được những gì bạn ấy muốn.
Tôi đang loay hoay tìm điểm khởi đầu cho Hành Trình của mình nhưng tôi cũng DÁM. Tôi coi đây là sự cam kết của bản thân mình.
Cảm ơn Thầy Tạ Minh Tuấn, các bạn trong lớp cùng tất cả Yuppies Việt Nam.
Thầy tuyệt vời, các bạn cũng tuyệt vời.
Trân trọng!
Lê Văn Tiến
" Make Vietnam a Better place to Live"
Cảm nghĩ học viên Tien Le về chương trình khởi nghiệp
X-Starup